Hỗ trợ khách hàng - 1900 9999
So sánh và tìm giá rẻ nhất
50010000 sản phẩm
nckh 2

nckh 2

11/03/2021

As the extension model of theory of reasoned action (TRA) (Fishbein & Ajzen, 1975), TPB (Ajzen, 1985) is widely used to explain behavioral intentions and behaviors. According to TRA, individuals are rational and make a reasoned choice among various alternatives (Fishbein & Ajzen, 1975). In this theory, intention is derived the intensity of volitional factors; in other words, attitude toward engaging in a behavior and subjective norm (Ajzen & Fishbein, 1980). Ajzen (1991) expanded TRA to TPB by including perceived behavioral control as a nonvolitional factor, which is related to the individuals’ resources associated with time and money. TPB is appropriate for understanding the tourists’ decision-making process because such process includes both volitional and non-volitional factors. Accordingly, the current study adopts the TPB model to investigate the formation of tourists’ revisit intention to a Cittáslow tourism destination. Attitude toward a certain behavior refers to the degree of a person’s positive or negative evaluation/appraisal of performing a specific behavior (Ajzen, 1991). The theory explains that when an individual favorably evaluates the outcomes of engaging in a specific behavior, he/ she is likely to develop a positive attitude toward the behavior, which in turn influences the intention to engage in it. In investigating the decision-making process of tourists, various studies have found that attitude is a significant antecedent of behavioral intention (e.g. Al Ziadat, 2015; Hsu, 2013; Hsu & Huang, 2012; Martin et al., 2011; Quintal et al., 2010). For example, Hsu (2013) identified a significant impact of attitude toward aquatic recreational activities on travel intention to visit rivers and lakes where these activities are available. Hsu and Huang (2012) reported that attitude plays a role in predicting mainland Chinese tourists’ behavioral intention to visit Hong Kong. Martin et al. (2011) showed that in the United States, the attitude of college students has a strong and significant effect on their intention to participate in medical tourism. Quintal et al. (2010) found that Japanese tourists' attitude toward visiting Australia is an antecedent of significantly predicting their intention to do so. According to Al Ziadat (2015), the attitude of international tourists who visited Jordan have a positive effect on their intention to revisit the destination (https://sci-hub.se/https://www.sciencedirect.com/science/article/pii/S2212571X18301896?fbclid=IwAR1r31mvZbQAG2A0TcUdgzb-p7dLkSpnh78Ao4RpiYdQiNY5ySQC4E1wCz4)


 

Lý thuyết hành vi có kế hoach là một trong những lý thuyết phổ biển nhất được sử dụng trong thuyết tâm lí học để dự đoán những quyết định của con người và hành vi của họ. Tính ứng dụng và khả năng dự đoán của nó về những hành vi khách nhau của con người đã được chứng minh qua nhiều phân tích tổng hợp. Không thể chối cãi rằng lý thuyết hành vi có kế hoạch cũng được áp dụng chung cho ngành du lịch để giải thích về quá trình ra quyết định và hành vi của khách du lịch. Khía cạnh quan trọng của những hình thức cấu tạo quyết định và hành vi có bao gồm lựa chọn điểm đến du lịch. Chính vì vậy, việc sử dụng TPB thường được xem xét hiệu quả trên 1 tập thử nghiệm rộng về quá trình lựa chọn địa điểm và hành vi. Trên cơ sở của TPB, ý định/’hành vi cá nhân hoàn toàn có thể được giải thích bởi phạm vi của nó. , phạm vi này bao gồm cả những quá trình có ý định và ko có ý định.

Thành phần của TPB là thái độ với hành vi, chuẩn mực và nhận thức kiểm soát hành vi. Thái độ lên hành vì và chuẩn mực là những yếu tố của quá trình (volitional) ý thức, nhưng trái lại nhận thức kiểm soát hành vi là nhân tố chính của quá trình không có ý định. (tui ko biết dịch volitional với từ này ntn cho sát nghĩa nữa). Cơ sở của lý thuyết TPB đồng ý rằng ý định hành vi có mang tính quyết định đến hành vi thực tế và ý định này được xây dựng trên những thái độ về hành vi, chuẩn mực và nhận thức kiểm soát hành vi. Nói cách khác, ý định cá nhân phát triển thông qua đồng thời từ cả có nhận thức và không nhận thức. Lý thuyets hành vi có kế hoạch là 1 model tiên tiến hơn của lý thuyết hành động hợp lí. Không giống như TPB, thuyết hành động hợp lý chỉ xem xét đến phạm vi những hành động có ý thức để dự đoán ý định của con người,

Thái độ lên hành vi cũng là 1 yếu tố quyết định dễ thấy của ý định/ quyết định của khách du lịch. Khái niệm này chỉ ra rằng đánh giá chung của các cá nhân liệu có liên quan đến hành vi cụ thể tích và liệu tích cực hay là tiêu cực. Chuẩn chủ quan (được định nghĩa là nhận thức của một cá nhân, với những người tham khảo quan trọng của cá nhân đó cho rằng hành vi nên hay không nên được thực hiện) cũng là những thứ dự đoán ý định hành vi của khách du lịch. Chuẩn chủ quan liên quan đến những nhận thức cá nhân về áp lực xã hội liệu có nên làm hay không 1 hành vi cụ thể nào đó. Nhận thức kiểm soát hành vi cũng là một yếu tố quyết định đến ý định du lịch. Những nhân tố vô ý đinh này chỉ ra rằng con tri giác cá nhân của họ có hoặc không bị liên quan đến hành vi cụ thể. Mối liên kết tích cực giưa thái độ, chuẩn chủ quan và nhận thức kiểm soát hành vi và hành vi ý định đã được thử và chứng minh trong những nghiên cứu hiện giờ về ngành du lịch và hành vi khách hàng. Những ngiên cứu kinh nghiệm đi trước đã hỗ trợ cho việc chứng minh khái niệm của lý thuyết hành vi có kế hoạch, trong đó hành vi ý địn của khách hàng cho 1 hành động cụ thể phát triển dự trên sự ảnh hưởn của thái độ tích cực lên hành dộng, áp lực nhân thức xã hội và khả năng nhận thức để thực hiện hành động,

 Subjective norm refers to the perceived social pressure exerted to engage or not engage in a particular behavior (Ajzen, 1991). The important role of subjective norm as a determinant of behavioral intention in travel decision making is well documented (Chien et al., 2012; Choo et al., 2016; Hsu & Huang, 2012; Lam & Hsu, 2006; Martin et al., 2011; Quintal et al., 2010; Sparks & Pan, 2009). Choo et al. (2016) investigated the determinants of visitors’ intention to revisit a festival and found that subjective norm is a significant predictor. Chien et al. (2012) conducted a survey on international tourists in Vietnam and found that among three constructs of TPB, subjective norm has the strongest effect on predicting behavioral intention to a beach-based resort in the country. Furthermore, subjective norm had a significant effect on the behavioral intention of Chinese tourists to travel to Hong Kong (Hsu & Huang, 2012) and Australia (Sparks & Pan, 2009). Quintal et al. (2010) showed that subjective norm predicts intention to travel to Australia consistently among different nationality groups (i.e. Korean, Chinese, and Japanese). In this study context, when others important to me (e.g. family and friends) think revisiting a Cittáslow tourism destination is preferred behavior, tourists are likely to comply with the social pressure and revisit the destination. On the basis of these previous studies, the second research hypothesis is proposed: Hypothesis 2. Subjective norm positively influences revisit intention to a Cittáslow destination. The third determinant of behavioral intention in the TPB model is perceived behavioral control, which refers to an individual’s perception of ease or difficulty in engaging in a certain behavior (Ajzen, 1991). TPB postulates that when an individual has limited required resources (e.g. money and time) and perceives minimal control over adopting a certain behavior, he/she is less likely to engage in the behavior despite holding a positive attitude or subjective norm. The majority of previous studies have convincingly concluded that perceived behavioral control plays a significant role in predicting the intention to travel to a particular destination. Examples include domestic tourists traveling to a world cultural heritage site in China (Shen, Schüttemeyer, & Braun, 2009) and to a wine region in Australia (Sparks, 2007). Support has also been found regarding travel to international tourism destinations, such as Chinese tourists’ (Han, Lee, & Lee, 2011) and Japanese tourists’ (Lee et al., 2012) intention to travel to South Korea. Overall, the expected result is that the more tourists think they have control over their resources to revisit a destination, the more likely such revisit intention will be acted upon. On the basis of previous literature, the following research hypothesis is presented: Hypothesis 3. Perceived behavioral control positively influences revisit intention to a Cittáslow destination. 2.3. Converging place attachment and TPB Previous studies augmenting place attachment with revisit intention have developed a conceptual model by including multiple variables presumed to be associated and have tested the crossover relationships between variables (Alexandris et al., 2006; Kil et al., 2012; Xu & Zhang, 2016). This approach helps researchers to understand complex associations between place attachment, psychological variables (e.g. satisfaction, image, and involvement), and revisit intention. However, at the same time, this approach may result in an inconclusive understanding of the role of place attachment in the decision-making process of tourists to revisit destinations. Therefore, a desirable step is to develop a comprehensive theoretical approach that considers all of the four sub-dimensions of place attachment and their associations with tourists’ decision-making process. The present study develops an ETPB J.H. Han et al. Journal of Destination Marketing & Management 11 (2019) 108–119 110 model by including place attachment as a direct predictor of behavioral intention as well as an indirect predictor via the three TPB constructs (i.e. attitude, subjective norm, and perceived behavioral control). Several theories in social psychology attempting to explain the developmental process of individual behavior generally agree to a causal chain perspective view: behavior or behavioral intention is a function of attitude, which is a function of beliefs. For example, Eagly and Chaiken (1993) proposed the expectancy value model positing that an attitude is the sum of a person’s beliefs about an object, multiplied by the evaluation of each of those beliefs. In this vein of research, the construct of place attachment can be translated beliefs as it refers to the symbolic meanings of a place (Stedman, 2002) and meanings associated with a place are the building blocks of attitudes (Bem, 1970). A key to these translations is that the functional, emotional, social, and symbolic meanings that tourists associate with a tourism destination are based on direct tourism experience with the attitude object (Fazio, 1989). How the concept of place attachment in TPB is augmented also relies on the view that behavior-general constructs influence behavioral-specific constructs, which ultimately affect behavioral intention or behavior (Bamberg, 2003). Researchers together assert that behavior-general constructs (e.g. place attachment and beliefs) are indirect determinants of specific behaviors through behavior-specific constructs (e.g. attitude toward a specific behavior, subjective norm, and perceived behavioral control) (Bamberg, 2003; Eagly & Chaiken, 1993). Accordingly, the current study attempts to explain, general to specific, the cognitive mechanisms of the decision-making process by assessing the relationships among place attachment, behavior-specific constructs (i.e. the three TPB constructs in this study), and behavioral intention in an ETPB model. Individual past experiences may facilitate one’s decision for future behavior (Lam & Hsu, 2006). Tourists’ experiences in Cittáslow destinations include enjoying the journey, learning about local culture and heritage, taking time to relax, and minimizing the negative consequences of travel activities on local residents and the environment (Ekinci, 2014; Honoré, 2004). Tourists who identify with a particular place (Moore & Graefe, 1994) and develop meanings and related to it (Halpenny, 2010; Milligan, 1998; Williams et al., 1992) form place attachment and favorably evaluate the outcomes of revisiting that place in the future. Yuksel et al. (2010) confirmed a positive association between place attachment and satisfaction with a sample of international tourists in an island destination in Turkey. Lee et al. (2012) found that place attachment (combined with social bonding and place identity) was significantly and positively associated with satisfaction in a sample of festival attendees in the US. Ramkissoon et al. (2013) incorporated all four sub-dimensions of place attachment (i.e. place identity, place dependence, place affect, and place social bonding) to explain tourist satisfaction with a national park. Accordingly, the following hypothesis

0 bình luận, đánh giá về nckh 2

TVQuản trị viênQuản trị viên

Xin chào quý khách. Quý khách hãy để lại bình luận, chúng tôi sẽ phản hồi sớm

Trả lời.
Thông tin người gửi
Nhấn vào đây để đánh giá
Thông tin người gửi
0.02898 sec| 2451.383 kb